Nạn phân biệt chủng tộc

Khi dịch Covid-19 bắt đầu bùng phát, Trung Quốc, Hàn Quốc, Việt Nam,… đang phải đau đầu chống dịch, Mỹ và nhiều nước phương Tây cười nhạo, ung dung nhìn các nước Châu Á chống dịch. Tình trạng tẩy chay người Châu Á, nhất là người Châu Âu ngày càng phổ biểu ở Mỹ và Châu Âu. Họ bị xa lánh, bị cười nhạo, thậm chí vì đánh đập, chỉ vì họ là người Châu Á, “trông giống người Trung Quốc”. Nhưng chỉ vài tháng sau, khi dịch bệnh đã được khống chế ở Châu Á thì Mỹ và Châu Âu bắt đầu phải nếm trải sự tàn phá của Covid-19 với mức độ lên nhiều lần, bắt đầu ở Ý, Pháp và sau đó là Mỹ, với con số hơn 100.000 người chết. Đến lúc này, không ai còn đủ sức mà cười nhạo và kỳ thị các nước Châu Á nữa.

Khi biểu tình ở Hồng Kông bắt đầu trở lại sau dịch Covid-19, Mỹ cũng tiếp tục việc ủng hộ lực lượng đối lập ở Hồng Kông, cổ vũ quyền tự do ngôn luận, dân chủ của người dân ở đây. Nó giống như những gì họ đã làm khi các cuộc biểu tình ở Trung Đông, Bắc Phi hay Nga nổ ra trước đây. Nhưng khi biểu tình ở Hông Kong chưa đạt được kết quả như những gì như Mỹ mong muốn thì làn sóng biểu tình ở Mỹ lại bùng phát, sau sự kiện ngày 25.5. Bạo loạn, tiếng súng và lựu đạn hơi cay trùm khắp nhiều thành phố lớn. Đói nghèo, thất nghiệp và tâm lý hoảng loạn do hậu quả của dịch Covid-19 là các nguyên nhân chính thổi bùng lên làn sóng biểu tình ở Mỹ. Nó được ví như các cuộc biểu tình “Chiếm phố Wall” cách đây hơn 5 năm, phản ánh sự bất mãn của một bộ phận lớn dân cư Mỹ, những người đang phải gánh chịu bất công về mâu thuẫn sắc tộc, khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẳng xã hội. Tất nhiên, không có bất cứ lời nói bênh vực người biểu tình nào xuất phát từ chính quyền, như điều họ đã lên tiếng ở Trung Đông, Bắc Phi, Đông Âu và Hồng Kông trước đây.

Có lẽ biểu tình ở mỗi nước đầu xuất phát từ những mâu thuẫn nội tại của chính họ, việc của những người ngoài cuộc như chúng ta là nhìn quan sát và rút kinh nghiệm để không mắc phải những sai lầm, khủng hoảng tương tự. Tuy vậy, nhiều kẻ tự nhận là “nhà dân chủ” lại không nghĩ vậy. Khi biểu tình với cái gọi là phong trào dù vàng ở HongKong bùng phát, BBC, RFA, vịt tân cùng hàng lô lốc “dân chủ cuội” lên tiếng đòi quyền lợi cho người biểu tình, nào là pray for hk, stand with hk…rồi từ đó kích động biểu tình ở Việt Nam, muốn giới trẻ ở Việt Nam cũng làm điều tương tự. Nhưng khi biểu tình bùng phát nhiều nơi trên đất Mỹ, các “dân chủ cuội” dường như mắt mù, tai điếc khi không dám nói một lời, âu cũng là phận tôi tớ thì sao dám phản chủ.

Có lẽ, cuộc cách mạng lớn nhất trong thế kỷ XXI không phải xảy ra ở Châu Á, Châu Phi mà sẽ là ở nước Mỹ và lục địa già Châu Âu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *